Ký ức không quên của người lính Trường Sơn

Thứ năm - 16/07/2020 08:34

Từng là bộ đội Trường Sơn, lái xe chở bom đạn, lương thực, lấy thông tin tư các đơn vị về báo cáo,.. cùng những lần bị thương nặng tưởng chừng như chết đi sống lại, ông Trần Văn Tú (ở Hương Liên, Hương Khê, Hà Tĩnh) vẫn không quên được những lần mình dẫn đồng đội phá bom từ trường đầy khó khăn, nguy hiểm.

Ông Trần Văn Tú (Sinh năm 1948) trong một gia đình ở xã khó khăn nhất ở huyện miền núi Hương Khê, Hà Tĩnh. Cùng với tuổi trẻ cả nước, năm 1967, chàng thanh niên Trần Văn Tú khi đó mới 19 tuổi đã rời ghế nhà trường, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc lên đường nhập ngũ.
 
T20200071602 1
Chiến sỹ Trần Văn Tú kể về năm tháng ở chiến trường

Vào chiến trường, ông Trần Văn Tú được tập huấn và điều động làm bộ đội công bình ở binh trạm 42 đóng ở Huế. Với nhiệm vụ xây dựng tuyến đường Trường Sơn, tuyến đường huyết mạch chi viện chiến lược miền Bắc cho cách mạng miền Nam.

Sau Tết Mậu Thân 1968, đế quốc Mỹ thực hiện chiến lược vượt trên ngăn chặn, hòng phá hoại tuyến vận tải quân sự chi viện cho miền Nam. Những cung đường Trường Sơn ngày ấy bị kẻ thù cày xới. Chúng điên cuồng sử dụng không quân ném hàng vạn quả bom mỗi ngày, trong đó có bom từ trường, bom nổ chậm khi xe đến là phát nổ.

Ông Tú kể, thời điểm đó địch ném bom ở đâu, những người lính phá bom mìn có mặt ngay ở đó. Với thông tin của đài quan sát chỉ huy phát hiện có bao nhiêu quả bom chưa nổ lập tức một tiểu đội ba người sẽ tìm phá bằng được chúng để thông đường cho xe qua.

Ông Tú lúc này được giao nhiệm vụ tiểu đội trưởng cùng các đồng chí khác có nhiệm vụ phải phá bom từ trường và bom nổ chậm, “Công việc phá bom có những nguyên tắc khắt khe, đòi hỏi người lính phải có sự gan dạ, nhanh trí. Khi đi phá bom, người chiến sỹ không được mặc quần áo dài, đảm bảo trên người không có kim loại, trên tay chỉ được trang bị một chiếc gậy gỗ để đào bom. Mỗi lần vào phá bom, chỉ một người được vào, tiếp cận dưới 10 phút.”

Phá bom là nhiệm vụ hết sức nguy hiểm, đòi hỏi lòng dũng cảm, sự hy sinh của người lính, bởi nếu không cẩn thận vướng nhằm bom thì không nhưng mình mà khiến cả đồng đội cũng có thể hi sinh theo. Đối diện với bom mìn ai cũng sợ nhưng đó là nhiệm vụ, trách nhiệm nên khi Đại đội trưởng vừa phát động tinh thần xung phong, không do dự ông Tú đứng lên quyết tâm đảm nhận nhiệm vụ này. Đối mặt với sự khốc liệt của chiến tranh, ông càng thêm lòng dũng cảm. Đào đường, phá bom nhiệm vụ nào cấp trên giao phó ông cũng hoàn thành suất sắc.

“Trong một lần đang mở đường cho xe chạy thì đơn vị của tôi bị địch ném bom 502, tôi bị thương nặng phải nhập viện hôn mê bất tỉnh 3 ngày. Sau khi từ cõi chết trở về từ lính công binh, tôi được đơn vị cử đi học lái xe ở Hà Nội”, ông Tú chia sẻ.

Năm 1970, ông được điều về sư đoàn được phân công nhiệm vụ lái xe chở lương thực, thực phẩm, súng đạn ra chiến trường. Ông Tú bồi hồi nhớ lại, “để tránh tai mắt của địch cứ 5h chiều chúng tôi bắt đầu xuất phát, xe chạy trong đêm nhưng không được bật đèn đẻ tránh sự chú ý của địch. Chúng tôi được giao nhiệm vụ sang Lào để lấy lương thực, súng đạn, xăng dầu để về phục vụ cho chiến trường miền Nam”

Năm 1973, Ông được điều động đến đơn vị sư 470 đoàn 559, đóng tại huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên Huế, tại đây ông vừa làm công tác lái xe vừa chiếu bóng phục vụ bộ đội trong những giờ nghỉ ngơi.

Đến năm 1976 sau khi đất nước giải phóng ông xuất ngũ về công tác tại địa phương. Về quê hương ông Trần Văn Tú cũng được lãnh đạo tin tưởng giao nhiều nhiệm vụ khác nhau từ làm đội trưởng đội sản xuất, đến nhân viên văn phòng, công an xã, Phó Bí thư, Phó Chủ tịch xã, Chủ tịch mặt trận xã Hương Liên. Khi còn có sức có thể phấn đấu, cống hiến được thì tôi vẫn cố gắng hết sức mình để không phụ lòng Đảng và nhà nước giao, ông Tú nói thêm.
 
T20200071602 2
Những tấm huân huy chương, bằng khen được ông cất giữ cẩn thận xem như là báu vật

Nhìn những tấm huân huy chương, những tấm bằng khen được ông cất giữ cẩn thận xem như là báu vật để ông luôn nhắc nhở với con cháu công ơn của nhưng người đi trước. Giờ đây, người chiến sĩ Trường Sơn một thời oanh liệt năm xưa đã nghỉ hưu nhưng vẫn là tấm gương tiêu biểu cho thế hệ trẻ học tập và noi theo...
Diễm Phước
Theo Kinh tế & Đồ uống

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thiết kế website
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây